Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình Huyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình Huyên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009

NỤ CƯỜI THẦN THOẠI



Mây trắng, trời xanh lấm chấm pha,
Có một giai nhân dáng ngọc ngà,
Trước thềm lặng đứng như tranh vẽ,
Nhè nhẹ cười duyên rất mặn mà.


Đôi hàm răng trắng trong đều quá,
Môi thắm, mắt huyền, suối tóc mây,
Đồng tiền lúm xuống hai bên má,
Nốt ruồi tình tứ mép thơ ngây.


Sống mũi thanh thanh, đầu mũi nhọn,
Với hai cánh nhỏ nhếch đều lên,
Như hình nụ cúc xinh và gọn,
Mang vẻ tinh anh trộn nét hiền.


Nhìn ai, nàng bỗng thành quen biết,
Rung động bờ vai, miệng nở hoa,
Cười vui như tiếng đàn tinh khiết
Nẩy nhẹ mau trên những phím ngà.


Hàm tiếu tô hồng quanh đất thấp,
Nắng loè, mây tản khắp trời cao.
Lòng mê, trí dại, hơi men nhấp,
Say suốt ngày đêm, vẫn khát khao.


Người yêu tìm tự thuở xa xôi,
Một phút gặp nhau, quyến luyến rồi.
Gom suốt non cao cùng đất rộng
Ngọc vàng, đổi lấy nụ cười thôi.

2926

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2008

Chờ Anh



Nắng pha vũ trụ xanh lơ,
Mà sao em cứ ơ hờ đứng đây
Nhìn tà dương ngả về tây,
Đỏ hoe khoé mắt đong đầy chờ trông ?


Đi, về hai lối mênh mông,
Mừng anh sắp lại, ửng hồng má em.
Thư tình bao lá giở xem,...
Ngẩng lên chỉ thấy cánh rèm nhẹ lay !


Gió chiều quét hết nắng ngày,
Vắng anh, lòng thấy mưa bay sụt sùi !
Người yêu hãy đến cười vui,
Dỗ em bằng tiếng ngọt bùi đắm say,...


Dẫu anh thề thốt chiều nay,
Em tha cho một lần này nữa thôi !
Ngẩn ngơ nhìn đám mây trôi,
Lòng em ngao ngán, đứng ngồi chờ anh,...


Hay anh đã gặp mắt xanh,
Mải vui duyên mới, nên đành bỏ em ?
Tâm can lửa khói lọ lem,
Hồn em em xé, chẳng thèm thương anh !


Mi nồng nước mắt chạy quanh !
Chán, buồn, ghen, giận, lại thành...yêu thêm !
"Anh đây ! "... Em chạy ra thềm
Hân hoan đưa cặp tay mềm đón anh...

2922

Thứ Năm, 10 tháng 4, 2008

Bắt Đền !



Em bắt đền anh suốt cuộc đời
Với anh, tình ái một trò chơi,
Chưa quen, tâm bận năm mười mối,
Gặp rồi, hồn vẫn vướng hai nơi !


Em dỗi hờn anh trọn một đời,
Vì dẫu tình ta rất tuyệt vời,
Giá thử tim anh không lãng mạn,
Mắt nhung em chẳng đẫm châu rơi !


Em giận buồn anh đến chót đời,
Vết thương ngày cũ tưởng quên rồi,
Lòng em nhiều lúc sao đau quặn
Khi dấu tên tình bỗng đỏ tươi !


Anh phải đền em hết cả đời,
Bằng mưa dưới đất, lửa trên trời,
Bằng bao tư tưởng trong tim óc,
Bằng cả chân tình ngập biển khơi !


Đền em, anh nhất định cùng nhau
Làm văn thơ đẹp để ngày sau
Khi câu thề vẹn, tròn duyên nợ,
Em thấy tình ta vẫn một màu.


Em muốn thêm, anh nguyện sẽ đền :
Thuyền tình anh chỉ đón em lên,
Mặc cho gió bão hay mưa sóng,
Ta mãi dìu nhau đến cõi Tiên,...

2920

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2008

Chỉ Còn Có Mẹ Với Anh



Tâm chùi hai tay vào áo blouse trắng, nhanh nhẹn đi sang phòng cấp cứu bên cạnh. Nàng thấy Nhân đang đứng bên chiếc giường sắt khám bệnh mầu trắng. Trên giường có người nằm bất động dưới ánh đèn trắng xanh. Lại gần người yêu, ghé mũi vào cổ chàng hít mùi nước hoa đàn ông hiệu Fahrenheit mà nàng rất ưa thích, Tâm khẽ hỏi :

- Anh tính sao với cái xác này, anh Nhân ?

Tâm và Nhân là hai sinh viên nội trú của bệnh viện liên-xã tại một tỉnh nhỏ bờ biển Bắc-Âu. Họ là đồng nghiệp và cũng là người yêu của nhau. Mỗi khi tới phiên trực đêm, họ xin trưởng toán cho họ vào chung danh sách, để được gần nhau khi làm việc. Nhân không quay lại nhìn Tâm, mà khẽ nói cho nàng đủ nghe thấy :

- Người này mới chết được hơn một giờ. Xác hãy còn hơi ấm. Nhân điện chưa tắt hẳn ở tế bào tim.

Tâm mỉm cười ranh mãnh :

- Anh lại tính hù ông gác cửa mới chứ gì. Nhưng, người này chết thường do bệnh hoặc tuổi già, hay chết vì nguyên nhân đặc biệt, hở anh ?

- Chết thường. Không có gì đặc biệt đâu. Đừng lo ! Thôi em ở đây. Anh chạy đi kiếm con mèo mọi khi của bác lao công ở cuối bệnh viện. Trong khi chờ đợi, em tháo dây buộc người chết, rút hết kim chích ở tay chân ra, sửa sang lại chiếc áo bệnh viện cho ngay ngắn giùm anh nhé. Anh sẽ trở lại đây trong mười lăm phút nữa.

Xác chết là một thiếu phụ trạc bốn mươi tuổi. Trên tấm bảng bệnh có ghi : Bệnh tim. Mặt xác chết chưa xanh hẳn. Mái tóc nâu xước ngược để lộ chiếc trán ngắn. Mắt nhắm nghiền. Hai dòng lệ khô chạy dài từ kẽ mắt xuống hai bên sóng mũi khá cao. Miệng mím chặt, môi dưới cong lên đẩy môi trên, hai mép trễ xuống, mang lại vẻ nuối tiếc vô vàn. Bờ ngực phẳng, bất động. Bụng lép xẹp. Hai cánh tay để suôi hai bên đùi thon thả với nửa dưới của cặp đùi lộ ra khỏi vạt áo bệnh viện. Hai đầu gối hơi co lên. Hai cẳng chân dài và đôi bàn chân nhỏ nhắn có ngón cong queo ghi tàn lực cuối cùng của người xấu số trước thần chết.

Tâm xoay giường cho cạnh bên trái hướng về cửa ra vào khép hờ. Ngoài cửa, bên trái là hai cánh cửa sắt sơn xanh đóng chặt, bên phải là hành lang chạy dài chừng mười thước trước khi gặp hành lang khác cắt ngang. Từ đó đi về bên trái là hướng nhà xác, đi về bên phải là tới quầy của người gác bệnh viện khuất sau tường hành lang. Trước khi đến quầy của người gác một quãng, có cái cửa kính trên gắn tấm bảng sắt ghi ba chữ "Phòng Thí Nghiệm". Phòng này có cửa thông với phòng cấp cứu, chỗ có xác chết đang nằm trên giường. Qua khỏi quầy sẽ tới cái cửa có hai cánh bằng sắt sơn xanh. Bên ngoài cửa là một hành lang nhỏ có cửa kính dầy nhìn ra sân bệnh viện. Cửa này mở đóng bằng nút bấm theo hệ thống điện tử chạy từ trong quầy.

Nhân từ hành lang ngoài đi qua phòng thí nghiệm vào phòng cấp cứu, tay ôm con mèo đen mắt xanh lè. Chàng kéo một chiếc bàn thấp tới gần giường có xác chết. Đặt con mèo cho hướng đầu về giường xác chết, hai tay vẫn giữ chặt con vật, Nhân hất hàm ra hiệu cho Tâm. Nàng lẹ làng đi ra mở rộng hai cánh cửa phía trái giường xác chết, rồi đứng nấp bên ngoài cửa. Nhân "Suỵt!" thật mạnh, bàn tay phải đập vào lưng con mèo, bàn tay trái đưa thẳng ra phiá xác chết. Con mèo gào một tiếng sắc nhọn, nhún hai chân sau, nhảy vọt qua xác chết, chạy biến trong hành lang.

Xác chết ngồi vụt dậy, xoay người, tụt xuống đất. Hai chân loạng choạng, hai cánh tay giơ lên như lấy thăng bằng, xác chết đi từng bước ngắn và cứng ngắc về phiá cửa. Khi xác chết vừa bước ngang thành cửa, Tâm ló đầu, xoay người đi nhanh về phiá tay mặt. Xác chết giật mạnh một cái như được tiếp thêm điện, đi nhanh theo Tâm. Tới đầu hành lang, Tâm từ từ ngoẹo tay mặt một lần nữa, chạy lẹ về phiá quầy của người gác bệnh viện. Xác chết chạy theo. Tới cửa phòng thí nghiệm, Tâm lẹ làng đẩy cửa bước vào, đóng sập ngay lại. Xác chết sẵn trớn chạy luôn qua mặt cửa phòng thí nghiệm, tới quầy của người gác bệnh viện. Đó là một người đàn ông trung niên, tóc hoa râm, bụng phệ, đang đứng sau quầy. Nghe tiếng chân chạy, hắn ta nghiêng đầu ngó ra. Hắn mở to hai mắt khi thấy trong ánh đèn Néon lạnh lẽo một thân hình ngất ngư, mắt nhắm nghiền, mặt mũi méo mọ xanh xao, hai tay giơ ra đàng trước, hai chân đi đất cứng đơ bước mau, xăm xăm nhào về phiá quầy ! Hắn ta la lớn :

- Đứng lại !

Xác chết vẫn sấn tới. Người gác bước ra khỏi quầy, hai tay cầm hai đầu cây gậy, giơ ra đàng trước cản đường. Xác chết đâm sầm vào cây gậy, hai cánh tay ôm ngang eo người gác, đầu gục lên ngực hắn ta, mớ tóc nâu tung lên. Im lặng ! Người gác há miệng, kêu không thành tiếng. Hắn mất thăng bằng, ngã ngồi xuống đất. Xác chết đổ theo, đè lên người hắn, bất động. Sau nửa phút bàng hoàng, không thấy gì lạ, người gác vùng lên, đẩy xác chết sang một bên. Hắn lồm cồm bò dậy, loạng choạng ra đứng dựa vào quầy, thở hổn hển. Đôi mắt hắn lạc thần hướng về xác chết nằm cong queo trên sàn đá cẩm thạch trắng xám.

Vừa lúc đó, hai sinh viên bác sĩ mặc blouse trắng đi tới. Một người Tâm xác chết, hỏi :

- Ai mang xác này ra đây ? Làm chúng tôi kiếm hoài ! Thôi, ta chịu khó khiêng để vào nhà xác cho yên chuyện đi.

Nam sinh viên nắm hai nách xác chết. Nữ sinh viên cầm hai chân xác chết. Họ lanh lẹn mang xác chết đi, để mặc người gác trố mắt nhìn theo. Sáng sớm hôm sau, Nhân đưa Tâm về tận nhà bằng xe mô-tô. Chào hỏi mẹ của Tâm xong, Nhân từ biệt Tâm, về nhà nghỉ, để chiều còn vào bệnh viện làm việc. Mẹ của Tâm dọn quà sáng cho con gái ăn. Trong khi ăn, Tâm kể cho mẹ nghe sự đuà nghịch của nàng và Nhân đêm trước. Bà mẹ nghe xong, mắng yêu cô con cưng, kỷ niệm duy nhất của bà với người chồng quá cố :

- Các con nghịch ngợm quá ! Coi chừng hồn ma nào thiêng nó báo oán cho thì chết đấy !

Tâm uống ngụm cà-phê sữa, chúm chím cười :

- Đó chỉ là cái xác không hồn, còn rớt lại chút ít nhân điện. Làm sao mà trở lại báo oán được, hở mẹ ?

Bà mẹ chiều con gái, không trách móc nữa. Bà Tâm nhẹ nhàng nói :

- Con ăn xong, ra nằm ghế xích-đu nghỉ. Mẹ sẽ nói cho con biết về quỉ nhập tràng.

Tâm thích thú gật đầu :

- Mẹ kể cho con nghe đi. Con thích những chuyện đó lắm. Hơn nữa, để coi có giống những điều con đọc trong sách hay không.

Trong bộ áo ngủ mỏng mầu hồ thủy, Tâm nằm thoải mái gọn gàng trên chiếc ghế xích-đu. Bà mẹ kéo ghế ngồi sát cạnh con gái. Bà âu yếm ngắm nàng một vài giây, rồi giơ cả hai bàn tay có ngón nhỏ dài ấm áp vuốt tóc, sờ má, nắm hai bàn tay nhỏ bé mềm mại của con gái bà. Tâm ngước cặp mắt vô cùng trìu mến, chiêm ngưỡng gương mặt phúc hậu của người mẹ thân yêu, mang thêm vài vết nhăn của thời gian. Nàng mỉm cười, từ từ khép lại đôi mi có hàng lông dài cong, tỏ ý r243

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2007

CHÂN DUNG NGƯỜI YÊU



Tóc em dài thành nguồn thơ bất tận,
Cặp mắt nhung sưởi ấm cõi lòng anh,
Hàm răng trắng giục Xuân Hạ qua nhanh,
Đôi môi đỏ quến Thu Đông ngắn lại;


Trán em tròn giữ nét đời thơ dại,
Hai má hồng níu kéo bước chân đi,
Mặt trái xoan xui ấp mộng vu quy,
Sóng mũi thanh gây bàng hoàng vấp ngã!


Giọng em non rung điệu đàn đẹp lạ,
Tiếng em cười, thuỷ ngọc cũng thua xa,
Hơi em thơm truyền hương vị đậm đà
cho quả quý, nuôi hồn anh sống mãi,...


Vai em mềm mời vòng tay ân ái,
Bờ ngực cao cuốn hút vạn tia nhìn,
Chiếc lưng ong, vua cũng phải van xin,
Gót chân nhỏ màu cánh sen thật hiếm;


Khi em vui, cảnh đời sao huyền nhiệm;
Lúc em buồn, Xuân Tết chợt âm u !
Em mơ màng, trời chuyển tiết muà Thu !
Em ca hát, chim muông đua nhau hót!


Em dịu dàng, mật ong còn kém ngọt,
Em đoan trang chẳng khác nữ tu hiền,...
Đời trôi mau, anh say giấc mơ tiên,
Mải ngắm em, dệt vần thơ bất tận,...

2921

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2007

Đêm Tân Hôn



Bên sách vở với thư tình ngàn lá,
Dựng cuộc đời, vun đắp mối tình chân;
Bao nụ hôn, bao phút giây kề má
Theo thời gian nhẹ vút bóng thu vân.


Sự nghiệp thành, lâu đài tình đã cất,
Mình rủ nhau xây tổ ấm đầu tiên.
Lễ vu qui, tạ Ơn Trời nghĩa Đất,
Rời mẹ cha, lòng thương nhớ vô biên.


Về nhà riêng, trong buổi tối đại tiên,
Yêu nhau lâu, mà sao mình thấy lạ !
Anh thay áo, em nao nao trong dạ !
Anh lại gần, mặt em nóng bừng lên !


Anh sờ vai, em giật mình e thẹn.
Thật hiền lành, anh nói : Nghỉ đi em.
Thay áo cưới, áo trong em trút hết,
Lộ thân hình Vệ Nữ để anh xem.


Áo ngủ hồng phủ đường cong tuyệt diễm,
Em lên giường, nằm nghiêng mặt nhìn anh.
Lòng hân hoan, bao ý tình xâm chiếm.
Trong yêu đương, mình thiếp ngủ thật nhanh.


Anh thức giấc, tay ôm em sát cạnh,
Say hương thơm, anh ve vuốt thân Tiên,
Em bừng tỉnh, má hồng hây khoé hạnh,
Mình ghì nhau trong ngây ngất dại điên !


Này lớp áo che da đầy cách biệt !
Hãy bay đi cho xúc giác tìm nhau !
Vượt biên giới cảm quan bừng phát nhiệt !
Suốt đêm nay, nối tiếp những lần sau .....

2924

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2007

Cuộc Tình Tuyệt Mỹ



Hương tình thơ ấu phôi thai
Mất còn sao biết tìm ai phương nào
Cùng người ấy đi vào trong mộng
Bên tình yêu chẳng động lòng đâu
Một lần tưởng đã gặp nhau
Theo chung một hướng đi vào Tự Do
Cửa lòng vẫn đắn đo khép kín
Thuyền theo sông, bỏ bến chia đôi
Giao thoa Tình bỗng lên ngôi
Xây thành một khối suốt đời thờ tôn
Yêu nhau mãi... giữa hoàng hôn...
2923

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2005

Nụ hôn đầu tiên



Một hôm tiễn anh về,
Em ở lại đê mê
Nhắm mắt, rồi tưởng tượng
Có anh ngồi gần kề.


Chỉ hương tình mà thôi
Cho em bao bồi hồi,
Nhưng sao em thấy thiếu
Khi sờ đôi vành môi ?


Em còn đang phân vân,
Anh trở lại, tới gần
Kéo tay cho em đứng,
Chạm hơi nóng hai thân !


Anh cúi xuống thở phào,
Em ngước mặt nghẹn ngào,
Người nóng như lửa đốt,
Run rẩy từng tế bào !


Tâm trí tê dại đi,
Nhẹ khép hai vành mi,
Môi trinh em cho hết
Với tất cả xuân thì.


... Sau nụ hôn đầu tiên,
Tình ta thêm dại điên,
Đường ái ân trải rộng
Tới chân trời vô biên...

2927

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2004

TÌNH CUỐI CỦA ANH



Mùa lại mùa, Thu Đông theo Xuân Hạ,
Cảnh thiên nhiên tuyệt mỹ cứ vần xoay...
Cuộc đời anh giản dị tựa đêm ngày
Nếu không có buổi chiều mưa tầm tã.


Trên lối về, đôi chân em ướt cả,
Anh hiện ra, làm rung động hồn thơ,
Anh mỉm cười, em bối rối ngẩn ngơ,
Anh ấp úng, má em bừng lửa thẹn !


Anh duyên dáng mời em vào lối hẹn,
Mắt đa tình, anh đắm đuối nhìn em,
Em luýnh quýnh, tay nghiêng nón nhìn xem,
Lối cỏ mượt, hai ta cùng nhẹ bước...


Giã từ em, lòng anh tràn hạnh phước.
Đang nhớ anh, em nhận lá thư xanh,
Chụp lời yêu bằng cặp mắt long lanh,
Đem in hết vào tâm hồn mộng mị.


Em viết ra từ đáy lòng huyền bí,
Trả lời anh với ngàn điệu nguyên trinh,
Lần đầu tiên em thảo lá thư tình
Mà đâu biết cũng cho anh tình cuối.


Trong biển yêu, em đảo điên đắm đuối,
Say men tình, em bay bổng chơi vơi,
Quyết giữ anh qua kiếp kiếp đời đời,
Như trái đất gọi bốn mùa không nghỉ…

2928

Nhận xét mới nhất

Bài viết xem nhiều nhất

Chuyên mục

Được tạo bởi Blogger.

Tag Cloud

HOT