Hiển thị các bài đăng có nhãn unknown. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn unknown. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2009

Biết Ứng Xử



Ba người đàn ông tranh luận thế nào là biết ứng xử. Một người cho rằng, có thể đánh giá bằng cách tưởng tượng ra khi ông ta về đến nhà, bắt gặp vợ đang hôn một người đàn ông khác, thì ông ta sẽ lập tức cất mũ chào người đàn ông kia, và nói:

Xin lỗi.

Chưa đủ

Người đàn ông thứ hai nói

Phải cất mũ và nói: Xin lỗi. Mời tiếp tục; mới là biết ứng xử.

Tôi chưa đồng ý với cả hai ông

Người thứ ba nói

Nếu ta ngả mũ và nói: Xin lỗi, mời tiếp tục, mà người lạ kia cứ tiếp tục thì hắn mới đúng là người biết ứng xử.

2752

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

Đổ Dầu Vào Lửa



Bà vợ nổi tiếng hay chì chiết chồng, sau khi xỉ vả thịnh nộ hơn một tiếng đồng hồ, nhìn thấy chồng vẫn im lặng bèn hạ câu cuối cùng:

Ông muốn tôi câm điếc cho vừa lòng hả!

Ông chồng lơ đễnh nhổ râu, thủng thẳng đáp:

Tôi đâu dám mơ ước được cả một lúc hai phép lạ ấy!

2840

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Dại



Một anh chàng đi ngang một nhà nọ thấy có cô gái xinh đẹp đang bế trong lòng một con chó Nhật và tỏ ra rất âu yếm nâng niu con chó. Chàng liền nói to:

Ôi ước gì mình là con chó Nhật ấy.

Cô gái thản nhiên nói:

Vậy thì... Sủa đi!

2809

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009

Điên Vì Đàn Bà



Vị giám đốc nhà thương điên dẫn một quan khách tham quan. Chỉ một người nằm trên giường hai tay ôm chặt một con búp bê vào lòng, vị giám đốc giải thích:

Trước đây ông này yêu một người đàn bà, nhưng bị bà ta bỏ rơi và lấy chồng khác nên y phát điên và cứ tưởng con búp bê là người yêu mình.

Đến một phòng khác, thấy một người điên bị xiềng xích hai tay, đang vùng vẫy bổ đầu vào tường tự tử.

Vị giám đốc lắc đầu nói:

Còn đây là anh chồng đã lấy bà ta.

2832

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

Bay



Khách và chủ ngồi uống rượu, mỗi người tợp một ngụm rồi cứ ca thán rượu nhạt mãi:

Của này còn nóng chứ mà bay hơi thì bằng nước lã.

Vợ nhà chủ đỡ lời:

Chưa kịp bay hơi các ông đã làm bay cả chai rồi còn hơi nào mà bay kịp?

2747

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2009

Khác Nhau



Một nhà soạn tuồng hát bóng Ấn Độ ra tuồng cải lương An Nam đưa bản thảo cho ông bầu gánh xem. Năm hôm sau, soạn giả đến hỏi ý kiến. Ông bầu nói:

Tôi muốn ông sửa đoạn chót một chút, thay vì cho tên ác ôn chết bằng dao găm, ông đổi lại bằng một phát súng.

Soạn giả hỏi:

Có gì khác lạ giữa mũi dao và viên đạn, dù sao kẻ ác cũng đền tội là đủ rồi.

Ông bầu mỉm cười:

Khác nhau xa lắm chứ, tôi muốn để tiếng súng nổ cho khán giả giật mình thức dậy đi về nhà chứ!

2885

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2009

Đứa Con Ngoan



Người vợ nheo mắt, liếc chồng, vẻ hân hoan hiện ra mặt. Người chồng gật gù, thích chí, tủm tỉm cười luôn. Thằng con lên bảy, sung sướng ngồi trên vế cha.

Con nói biết phải không? Được. Đâu con cắt nghĩa ba má nghe và phải có thí dụ đàng hoàng. Ba sẽ thưởng cho đôi giầy mới và dắt con đi coi chớp bóng.

Thằng con lễ phép thưa:

Thưa ba má, con vừa kể: Tay để rờ mó như rờ bình nước xem nóng hay nguội, mó bánh mì xem cứng hay mềm.

Hay! Rồi sao nữa?

Dạ, tay để cầm, như cầm các đồ vật thường ngày. Thầy con dạy hôm qua rằng: Nếu ai trói hai tay trò trong một ngày, trò có chịu được không? Không thể được, vì làm sao cầm chén đũa ăn cơm?

Người vợ vói tay bồng đứa con ngoan, khen:

Giỏi lắm! Con tôi giỏi lắm. Học đâu nhớ đó.

Người chồng họa theo:

Thật giống tôi như đúc. Hồi nhỏ tôi cũng vậy. Rồi còn gì nữa con?

Thằng nhỏ hớn hở:

Dạ, tay để viết như con đi học mỗi ngày, như ba đi làm việc, má viết thư chôngoại.

Được, còn hay hết?

Dạ còn nữa. Dạ... Tay để gãi trong mình chỗ nàôngứa, để đấm lưng như con đấm lưng ba.

Người cha vụt cười vang, vỗ đầu con:

Thằng này hóm lắm, khéo nịnh để dâng công.

Người vợ liếc chồng tủm tỉm:

Tôi đã bảo con tôi mà. Có khác tôi không?

Ông chồng hóm hỉnh:

Ừ! Thì tôi có cãi đâu?

Thằng con có thì giờ tìm tòi thêm, kể tiếp:

Thưa ba má, tay để đánh đập, để bạt tai như hôm trước có hai ông nào đánh lộn ngoài phố.

A! Thằng nhớ dai nhỉ! Hay! Ba khen con. Đáng thưởng đôi giày lắm. Còn gì nữa không?

Dạ tay để đánh đàn như cô Hai ở kế bên nhà mình, đàn tối ngày làm ba ngủ trưa không được.

Người vợ bật cười, nựng:

Con tôi ngoan quá, giỏi quá. Má sẽ may cho bộ đồ mới.

Người chồng tranh công:

Nếu không có tôi răn dạy nó thì làm sao nên được? Sao nữa con?

Dạ, tay để lạy.

À! Hay! Trúng. Nhưng ba biết con sẽ nói: Lạy ông bà, cúng lạy ngày Tết, ngày giỗ, vậy con tìm một thí dụ khác mới tài.

Thằng bé nuốt nước bọt, mắt láo liên. Người chồng nhìn vợ như muốn khoe câu đố mẹo "Sâu sắc" của mình rồi nhìn con, chờ.

Một giây, hai giây. Nó hết bối rối, mắt sáng lên vỗ tay cười:

Con biết rồi. Tay để lạy chị vú trong buồng, tối hôm qua và nói: "Em đừng la lớn tội nghiệp anh".


2852

Còn Nguyên



Một bà đi chợ về, than vật giá leo thang, đồng tiền mất giá:

Ai nghĩ coi, cầm một trăm đồng xây qua xây lại đã hết rồi!

Ông chồng nói:

Nếu bà ra đến đó mà đứng im, đừng xây qua xây lại rồi về thì có phải một trăm đồng của bà vẫn còn nguyên không?

2805

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2009

Hình Phạt



Một binh nhì đi ngang qua một trung úy trẻ mà không đưa tay chào. Viên trung úy gọi anh ta lại và nghiêm giọng bảo:

Anh không chào tôi, vì thế ngay bây giờ anh phải chào liền hai trăm cái.

Ngay lúc đó thì một vị tướng xuất hiện.

Chuyện gì thế này? Vị tướng kêu lên khi trông thấy anh binh nhì tội nghiệp bắt đầu thực hiện mệnh lệnh kia.

Viên trung úy giải thích:

Tên ngu xuẩn này không chào tôi nên tôi bắt hắn chào hai trăm cái, coi như hình phạt.

Rất thích đáng.

Vị tướng vừa đáp vừa cười.

Nhưng trung úy đừng quên là mỗi lần như vậy anh phải đưa tay chào đáp lễ.

2874

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2009

Dĩ Vãng



Hai vợ chồng già ngồi trước lò sưởi sau buổi cơm tối. Ông hút thuốc, đọc báo; bà đan áo lạnh.

Ông nói:

Bà có nhớ không? Sau đêm cưới cách đây bốn mươi năm, tôi đâu có để cho bà ngồi yên phút nào.

đáp:

Làm sao tôi quên được, bây giờ tại sao ông bỏ mặc tôi đan hàng chục cái áo không giở trò gì thử xem?

2835

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009

Đòi Tiền



Một chàng trai tiếp cô bạn gái. Người đẹp tán tụng bài báo của chàng viết thật hấp dẫn, lý luận thật sắc bén, ý nghĩa thật cao kỳ và rất lấy làm khâm phục chàng quá kín đáo, có tài mà giấu không bao giờ nói trước cho bạn bè nghe. Chàng trai nở phồng mũi, nhưng cố tìm lời lẽ nhũn nhặn cho rằng đó mới là bài đầu tay, còn nhiều khuyết điểm, cần phải học hỏi thêm.

Giữa lúc kẻ tung người hứng, có một ông khách đứng tuổi cầm cặp da gõ cửa xin vào gặp nhà báo. Chàng trai mời ngồi, giới thiệu cô bạn và hỏi:

Ông là ai? Đến tìm tôi có việc gì?

Khách trả lời câu hỏi sau:

Tôi đến trước hết để biết mặt một nhà báo có tài.

Nhà báo mỉm cười sung sướng:

Hân hạnh cho tôi quá! Cám ơn ông. Tuy nhiên tôi còn phải tìm tòi và cố gắng thêm nữa.

Nói xong, chàng liếc nhìn cô bạn như ngầm khoe kết quả tốt đẹp của mình gặt hái được.

Ông khách nói:

Tôi không ngờ nhà báo còn trẻ tuổi quá mà có những ý kiến cao kỳ như các bậc lão thành. Tôi xin mạn phép hỏi một câu vì tôi không phải là người trong giới cầm bút. Chẳng hay toà soạn có trả tiền thù lao cho nhà báo không?

Chàng trai vờ nhũn nhặn:

Dạ có. Ông chủ bút mời tôi đến nhờ viết nhiều bài nữa.

Ông khách móc túi lấy một tờ báo cũ và thẻ căn cước để trên bàn, mỉm cười:

Vậy thì nhà báo hãy đưa số tiền ấy cho tôi vì bài báo đó của tôi viết sáu năm trước. Xin nhà báo coi thẻ căn cước để xác nhận tên tôi, và bài đăng trên báo này.


2843

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2009

Bao Giờ Mới Hết



Trên chuyến xe lam, một anh chàng ngồi cạnh cô gái. Bỗng anh chàng đau bụng "Muốn" đánh rắm. Sợ quê, anh cắn răng nín. Nhưng, nó "đòi" dữ quá. Không biết làm sao, anh bật hát:

Đôi bồ câu trắng bay về đâu?

Rồi nghiêng mông, phát ra hai tiếng "Chít, chít". Chưa hết, nó còn "đòi" nữa. Bí quá anh lại hát tiếp:

Đôi bồ câu trắng bay phương nào?

Rồi nhẹ nhàng nghiêng mông: "Chít, chít".

Bỗng cô gái ngồi cạnh lên tiếng:

Thả đại cả bầy luôn đi, thả từng đôi một đến bao giờ mới hết.


2744

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2009

Hán Vương Ăn Ớt



Có bốn anh chàng nọ tính thích làm thơ nôm, vì anh nào cũng hy vọng thành một "Thi nhân" để tiếng trên đời như Đỗ Phủ, Lý Bạch.

Một bữa nọ cả bốn anh đi chơi. Khi đến một cái miếu thờ Quan Công, trên bàn thờ có treo một bức tranh vẽ Quan Công ngồi giữa, còn một bên là ông Châu Xương, một bên nữa là ông Quan Bình.

Nhưng cả bốn anh, nào có biết là đền thờ ai, và bức tranh vẽ gì? Ấy vậy mà bốn anh cũng rủ nhau mỗi người làm một câu thơ để góp lại thành một "Bài thơ tứ tuyệt", kỷ niệm một cuộc đi chơi có tính chất phong nhã.

Tất cả cùng tán thành. Anh thứ nhất khởi đọc:

"Hán Vương ăn ớt mặt đỏ gay"

Anh thứ hai đọc tiếp:

"Một bên thái tử đứng khoanh tay"

Anh thứ ba trông thấy hình ông Châu Xương liền tiếp:

"Thằng nọ râu ria cầm cái mác"

Một bức tranh vẽ ba ông, mà ba anh đã đáp hết, còn anh thứ tư không biết làm sao. Anh nhìn mãi ở trên bàn thờ có hai con hạc bằng đồng đứng trên lưng con rùa, anh nào có biết là con chi chi, nhưng anh ta cũng tiếp ngay:

"Còn bên cò quắm đạp cà cay"...

Tất cả bốn anh cùng nức nở khen hay và ghép lại một "Bài thơ tứ tuyệt" ở trước bàn thờ Quan Vân Trường nhà Hán:

"Hán Vương ăn ớt mặt đỏ gay

Một bên thái tử đứng khoanh tay

Thằng nọ râu ria cầm cái mác

Còn bên cò quắm đạp cà cay".

2870

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2009

Kiếm Kẹo



Giữa tuồng chớp bóng, một ông già bò theo hàng ghế quơ tay tìm vật gì. Ông bò lên, bò xuống mấy lượt khiến một bàbực mình hỏi:

Ông tìm gì thế?

Lão già đáp:

Miếng kẹo cao su.

Bà kia cự:

Chỉ có miếng kẹo mà ông làm rộn phân nửa rạp hát thế này à?

Lão già nói:

Không phải chỉ miếng kẹo mà thôi, vì cái hàm răng giả của tôi nó dính trong ấy chứ!

2897

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2009

Gớm Quá



Xưa có hai người bạn chơi thân với nhau như ruột thịt. Một người vì sinh kế phải đi làm ăn xa.

Mấy năm sau, anh ta có dịp trở về làng, ghé vào nhà bạn chơi.

Hai người gặp nhau hết sức vui mừng, lúc đó anh mới biết bạn ở nhà mới cưới vợ được ít bữa. Hôm ấy chủ giữ khách lại ăn cơm và ngủ đêm để có thời gian hàn huyên.

Đến tối, hai người nằm ở nhà ngoài tỉ tê hết chuyện nọ đến chuyện kia mãi tới khuya mới ngủ. Nhưng chỉ riêng có khách vì đi đường xa mệt mỏi nên ngủ được ngay, còn chủ thì thấp thỏm ngủ không yên.

Đợi khách ngáy đều, chủ liền rón rén lần vào buồng với vợ. Một chập sau, chủ lại trở ra nằm với khách, nhưng trong lòng thì lo, chỉ sợ khách biết... Thì... Ngượng chết! Muốn thử xem khách còn thức hay không chủ liền áp tay vào khách thì vẫn nghe khách ngáy đều đều.

Mặc dù vậy, chủ vẫn thấy lòng áy máy không yên trí. Chủ lại thử một lần nữa bằng cách để tay trước mũi khách xem có thở đều không?

Nhưng khi vừa để tay trước mũi khách, thì thấy khách trở mình và nói:

Gớm quá! Cái nhà anh này!


2868

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2009

Chân Trời



Thầy giáo dạy Địa lý giảng bài:

Ngày xưa loài người quan niệm bầu trời như một cái vung úp xuống đất, như vậy là có chân trời, đi mãi gặp chân trời thì có thể leo lên trời được. Nhưng khoa học ngày càng phát triển và các nhà khoa học chứng minh rằng không hề có chân trời...

Một học sinh đứng dậy:

Thưa thầy, có chân trời ạ!

Em dựa vào đâu mà bảo có chân trời?

Dạ, thưa thầy, đêm qua em thấy bố em bảo: "Trời ơi, dang chân ra"!

2779

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2009

Cavát Đen



Chị vợ có chiếc quần láng đen đẹp lắm, không may hôm đến nhà cô bạn bị chó cắn toạc một miếng. Chị tiếc lắm, cứ xuýt xoa mãi là không có cái mụn đẹp như thế để vá, chị giặt sạch chiếc quần cất kỹ trong rương.

Đã hết mùa rét chồng gửi áo "Vec" về; vợ đem giặt, gấp nếp cất đi.

Khi giở áo ra, trong đó có một miếng vải đen hợp với màu quần của chị, chị sướng quá, nói một mình:

Quan tâm tới vợ hết mức, kiếm cả vải vá quần cho mình, xin ở đâu cái túi đựng gì mà khâu dài thế này lại đầu to đầu bé?

Kíp đến mùa đông sang năm, khi đưa chiếc áo cho chồng, chồng hỏi:

Cái cavát đen của tôi đâu rồi?

Cavát là cái miếng vải dài ấy chứ anh?

Còn gì nữa?

Thế thì bỏ mẹ, em đã vá quần từ năm ngoái.

2772

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009

Con Chim Què



Một người mua một con chim bạch yến ở cửa hàng bán chim thú kiểng nọ.

Ông có chắc là con chim này biết hót không?

Ông ta hỏi một cách hoài nghi.

Nó là một ca sĩ tuyệt vời đấy.

Khách hàng ra về. Một tuần sau, ông ta xuất hiện trở lại.

Con chim ông bán cho tôi bị què.

Thế ông muốn cái gì chứ: Ca sĩ hay vũ công?

2801

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2009

Bà Ế Chồng



Một người đàn ông trẻ tuổi tìm cách vào phòng tôi theo lối cửa sổ

Bà ế chồng hét vào điện thoại.

Rất tiếc, thưa bà

Câu trả lời đáp lại

Đây là đội cứu hỏa. Bà phải gọi đến đồn cảnh sát mới đúng.

Ồ, không đâu.

Bà cố cãi

Tôi cần gọi đội cứu hỏa.

Người đàn ông đó cần chiếc thang dài hơn.


2738

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2009

Chữ Bác Sĩ



Một nhà văn mời một bác sĩ tới ăn cơm. Vì bận nên bác sĩ bảo rằng ông sẽ viết thư hẹn ngày có thể đến được. Hai ngày sau, nhà văn nhận được thư của bác sĩ. Vì chữ xấu quá, nên nhà văn không đọc được và phải tới nhờ ông dược sĩ ở hiệu thuốc nọ đọc hộ, nghĩ rằng người ấy sẽ đoán ra. Quả vậy, ông dược sĩ chăm chú đọc hồi lâu, rồi mở tủ lấy ra một lọ thuốc lào đưa cho nhà văn:

Giá mười đồng, thưa ông!

2791

Nhận xét mới nhất

Bài viết xem nhiều nhất

Chuyên mục

Được tạo bởi Blogger.

Tag Cloud

HOT